Bàn thờ

Bàn thờ là vật có cấu trúc có thể để được lên đó những vật cúng tế và được sử dụng dành cho mục đích tôn giáo tín ngưỡng.

Tại Việt Nam, bàn thờ phổ biến trong nơi ở của người Việt, hoặc nơi thờ cúng công cộng như đình chùa, nhà thờ họ.

Được phân loại theo mục đích thờ cúng bao gồm gia tiên, Phật, Chúa, thờ tổ.

Phân loại theo mẫu mã thường dành cho tín ngưỡng thờ cúng tổ tiên của người Việt, bao gồm: bàn chân vuông (các loại án gian và bàn ô xa) bàn  chân quỳ (sập thờ, bàn thờ chân quỳ dạ cá).

Được sản xuất bởi các cơ sở nhỏ lẻ, mang tính chất nghề truyền thống, kết hợp giữa nghề mộc và chạm khắc thủ công trên gỗ.

 

Các loại bàn thờ hay được sử dụng nhất.

 

Cho mục đích tín ngưỡng

 

Bàn thờ sử dụng phổ biến trong tín ngưỡng thờ ông bà (đạo ông bà) và tín ngưỡng thờ thần của người Việt. Nơi thường đặt là thường ở nơi trang trọng nhất của kiến trúc nhà ở hoặc nơi thờ tự công cộng. Trên bàn thờ có bày các đồ thờ và vật phẩm phụng, thường được phân chia rõ ràng: nửa phía trong là phần thờ, nửa phía ngoài là phần phụng, lấy bát hươg làm ranh giới giữa hai phần.

 

Ở phần thờ là nơi đặt các đồ thờ, thường không thay đổi, dịch chuyển (trừ khi cần làm sạch, vệ sinh các đồ thờ). Ở phần phụng là nơi đặt các đồ cúng như hoa quả bánh trái, tiền vàng mã. Người ta có thể đặt cỗ mặn ở phần phụng hoặc sử dụng một bàn phụ riêng để bày đồ cúng mặn (phân biệt với đồ chay). Bàn phụ này còn gọi là bàn cơm hoặc bàn con.

 

Cho mục đích tôn giáo.

 

Ở Việt Nam phổ biến là đạo Phật và đạo Ki-tô giáo (đạo Thiên Chúa), do đó ở nơi thờ tự của các tôn giáo này đều có bàn để hành lễ. Bàn thờ Phật thường có hình tượng hoa sen, bên cạnh các tích cổ phổ biến như tứ linh, cửu long hoặc tứ quý,v….

 

Trong khi đó, bàn thờ Chúa được trang trí bằng các họa tiết hoa văn như lá nho, lá vật. Cả hai đều thường được sơn son thiếp vàng (sơn son phủ hoàng kim) theo kỹ thuật sơn phủ truyền thống của người Việt.

Không tìm thấy sản phẩm nào khớp với lựa chọn của bạn.